13 bàn. Đó là số bàn thắng mà Just Fontaine ghi được tại World Cup 1958 – kỷ lục tồn tại suốt 68 năm chưa ai chạm được. Không phải Ronaldo, không phải Messi, không phải Müller. Không ai. Và bây giờ, với một giải đấu được mở rộng lên 48 đội, nhiều trận hơn, cơ hội ghi bàn nhiều hơn, người ta bắt đầu hỏi: liệu World Cup 2026 có phá vỡ cái ngưỡng đó không? Câu hỏi nghe hấp dẫn. Nhưng mà tôi không dám hô hào vội.

Format mới – nhiều trận hơn, nhưng không phải cứ thế mà ăn bàn
World Cup 2026 tổ chức tại ba quốc gia đồng chủ nhà Mỹ – Canada – Mexico, khai mạc ngày 11/6/2026 và chung kết dự kiến ngày 19/7/2026. Format mới chia 48 đội thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội. Nghĩa là vòng bảng nhiều hơn, đội mạnh sẽ gặp đội yếu hơn trong một vài trận, và lý thuyết là sẽ có nhiều bàn thắng bị thủng lưới hơn ở giai đoạn đầu.
Nghe thì hợp lý. Nhưng ai theo dõi bóng đá đủ lâu đều biết: kẻ săn Vua phá lưới không phải lúc nào cũng đến từ đội thống trị. Harry Kane ghi 6 bàn năm 2018 nhờ loạt penalty và Anh chơi vừa đủ sâu. Davy Klaassen không có tên trong top scorer, dù Hà Lan cũng thắng khá nhiều. Bóng đá phân phối bàn thắng theo kiểu rất… bất công, nếu bạn đang đặt cược vào cái tên sai.
Vì vậy trước khi nói ai sẽ đoạt Vua phá lưới, tôi muốn nhìn vào những yếu tố thực sự ảnh hưởng: số trận khả năng thi đấu, chất lượng đội hình xung quanh, và quan trọng là – cầu thủ đó đang ở đâu trong chu kỳ sự nghiệp của họ.
Những cái tên tôi thực sự để ý
Kylian Mbappé. Dĩ nhiên. Anh sẽ bước vào giải năm 27 tuổi, đang ở đỉnh thể lực, và đang chơi cho Real Madrid – môi trường giúp anh phát triển thêm về mặt chiến thuật lẫn bản năng dứt điểm. Ở World Cup 2022, Mbappé ghi 8 bàn gồm cả hat-trick trong trận chung kết thua Argentina theo loạt penalty. Con số đó không phải may mắn. Và với một Pháp vẫn còn Griezmann, Dembélé, Thuram xung quanh – khung để anh ghi bàn vẫn còn đó.
Erling Haaland là cái tên thứ hai tôi nghiêm túc theo dõi. Na Uy nếu vượt qua vòng loại – điều chưa chắc chắn lúc viết bài này – thì Haaland sẽ là mối nguy thực sự. Anh không cần nhiều cơ hội. Anh chỉ cần hai, ba pha dứt điểm đúng tầm và bóng sẽ vào lưới. Vấn đề là Na Uy phụ thuộc quá lớn vào một cá nhân, mà World Cup không phải sân để một mình anh gánh cả đội đi sâu.
Vinicius Junior – đây là cái tên tôi bắt đầu quan sát nghiêm túc hơn. Brazil vào mỗi kỳ World Cup đều mang theo áp lực vô địch, nhưng lần này họ có một thứ khác: một Vini đang chín về mặt hiệu quả ghi bàn lẫn tư duy chiến thuật. Anh không còn chỉ đột phá rồi vào điểm mù – anh đang học cách kết thúc pha bóng hiệu quả hơn hẳn. Nếu Brazil xây dựng được lối chơi xung quanh anh, đây có thể là cuộc đua thật sự.
Còn Lamine Yamal? Tôi thích anh, nhưng cũng không muốn kỳ vọng quá cao. Năm 2026 anh mới 18 tuổi. Thiếu niên thiên tài vẫn là thiếu niên. Tây Ban Nha chơi pressing tổng thể, không phụ thuộc vào một tiền đạo trung tâm. Yamal ghi bàn theo kiểu cơ hội đến thì chộp, không phải kiểu ôm bóng cả trận mà săn Vua phá lưới.
Một cái tên ít ai nhắc: Lautaro Martínez. Argentina đương kim vô địch, anh là số 9 chính thức kể từ khi Messi lui về vai trò điều phối. Nếu Argentina lặp lại hành trình 2022 và Lautaro duy trì phong độ Seria A, đây là ứng viên tối mà không ít người đang bỏ qua.
Nếu bạn muốn xem phân tích tỷ lệ và nhận định chuyên sâu hơn về các trận đấu tại giải, có thể tham khảo thêm trang soi kèo wc 2026 để theo dõi cập nhật liên tục khi giải khởi tranh.
Cuộc đua này không có công thức, và đó mới là điều thú vị
Tôi đã xem đủ nhiều World Cup để biết rằng: Vua phá lưới hiếm khi là người được dự đoán từ đầu. Năm 2002 là Ronaldo phục hồi thần kỳ sau hai năm chấn thương. Năm 2010 là Thomas Müller – tên tuổi mà trước giải không ai đặt cược. Năm 2014 lại là James Rodríguez từ Colombia, trong khi mọi người đang nhìn vào Messi hay Robben.
Format 48 đội với nhiều bảng đấu hơn có thể tạo ra một biến số mới: một tiền đạo đến từ đội mạnh châu Á hay châu Phi, tận dụng ba trận vòng bảng dễ thở để t

